ElonX_Logo black
Search

Dấn thân (Lean in) – Sheryl Sandberg: Phụ nữ, công việc và quyết tâm lãnh đạo

Dấn thân (Lean in) - Sheryl Sandberg: Phụ nữ, công việc và quyết tâm lãnh đạo
Nội dung

Cuốn sách khởi nghiệp “Dấn Thân” (Lean in) của Sheryl Sandberg là nguồn cảm hứng cho những người phụ nữ muốn mở rộng cơ hội và đạt được vị trí cao trong sự nghiệp cũng như dành cho bất cứ ai đang theo đuổi mục tiêu cuộc đời của mình. Cuốn sách mang đến những thông tin hữu ích cho nam giới muốn hiểu rõ hơn về những khó khăn mà phụ nữ phải đối mặt – những người là đồng nghiệp, vợ, mẹ, hay con gái của họ. Những thông điệp trong sách không chỉ hỗ trợ phụ nữ cá nhân mà còn đóng góp vào việc xây dựng một thế giới công bằng và đồng đều.

Về tác giả, Sheryl Sandberg là Giám đốc hoạt động (COO) của Facebook và có bằng Thạc sĩ Quản trị kinh doanh tại ĐH Harvard. Cô có hành trình sự nghiệp khá đa dạng. Trước khi gia nhập Facebook, Sheryl Sandberg đã làm việc tại Google, Bộ Tài chính Mỹ, McKinsey & Company và Ngân hàng Thế giới. Năm 2010, trong buổi nói chuyện TedTalk, cô tập trung phân tích vấn đề “Tại sao chúng ta có quá ít phụ nữ lãnh đạo?” để làm sáng tỏ tình trạng thiếu hụt phụ nữ ở vị trí quan trọng trong nhiều lĩnh vực.

Cuốn sách “Dấn Thân” (Lean in) được Sandberg viết lên để chia sẻ những khó khăn, nhọc nhằn của những người phụ nữ cô có dịp phỏng vấn, đồng thời nêu lên những quan điểm, tư tưởng của mình thông qua các câu chuyện thực tế bản thân ở từng chương sách. Cụ thể:

Chương 1: Khoảng trống tham vọng lãnh đạo

Giống như đàn ông, phụ nữ cũng có những kỹ năng để trở thành những người lãnh đạo xuất sắc. Ở Hoa Kỳ, phụ nữ chiếm 60% bằng Thạc sĩ và 57% bằng Cử nhân. Tại châu Âu, phụ nữ hoàn thành giáo dục Trung học phổ thông chiếm đến 82% trong khi đó ở nam giới chỉ chiếm 77%.

Tuy nhiên, số lượng phụ nữ nắm giữ các vị trí hàng đầu vẫn không tăng. Lý do là vì sự thăng tiến trong sự nghiệp đòi hỏi phải chấp nhận rủi ro và khả năng đứng lên bảo vệ chính mình. Và người phụ nữ thường không được khuyến khích thể hiện những đặc điểm này.

Đó là lý do tại sao, nếu một công việc liên quan đến quyền lực và trách nhiệm lớn (điều đặc trưng của các vị trí lãnh đạo), nó có thể sẽ được đảm nhận bởi một người đàn ông.

Những định kiến về phụ nữ ở nơi làm việc rất mạnh mẽ. “Anh ấy rất có lòng tham vọng” là một lời khen tốt nhưng nếu nói “Cô ấy rất có lòng tham vọng” lại mang nghĩa tiêu cực.

Những khuôn mẫu, định kiến này được hình thành từ thời thơ ấu – ngay từ những năm đầu đời, các bé gái đã được đối xử khác biệt. Khi một cô bé cố gắng lãnh đạo thì sẽ bị gọi là hách dịch. Còn con trai thì kiếm khi bị gọi như vậy, bởi vì họ được coi là ông chủ.

Chính những định kiến về phụ nữ tạo ra áp lực xã hội nặng nề đối với họ. Mặc dù người ta cho rằng, đàn ông có thể có cả cuộc sống nghề nghiệp thành công lẫn cuộc sống riêng tư hạnh phúc, nhưng điều đó không giống với phụ nữ. Phụ nữ được bảo rằng họ phải lựa chọn.

Thế nhưng, phụ nữ có thể tham gia vào nhiều vai trò. Họ có thể vừa là những chuyên gia có năng lực xuất sắc và vừa là những bà mẹ tốt. Sandberg nói rằng, bước quan trọng theo hướng này là loại bỏ nỗi sợ hãi.

“Nỗi sợ hãi là gốc rễ của rất nhiều rào cản mà phụ nữ phải đối mặt. Sợ không được yêu thích. Sợ lựa chọn sai lầm. Sợ thu hút sự chú ý tiêu cực. Và bộ ba nỗi sợ hãi thiêng liêng: nỗi sợ trở thành một người mẹ/vợ/con gái tồi”. – Trích dẫn sách

Dấn thân (Lean in) - Sheryl Sandberg: Phụ nữ, công việc và quyết tâm lãnh đạo

 

Chương 2: Ngồi vào bàn

Sandberg bắt đầu chương này bằng cách chia sẻ một câu chuyện cá nhân. Một lần, cô tổ chức một cuộc họp cho Bộ trưởng Tài chính tại Facebook, khách mời gồm 15 nhà quản lý đến ăn sáng. Những người đàn ông lấy thức ăn và ngồi tại bàn họp. Còn phụ nữ cũng lấy thức ăn sau đàn ông và ngồi trên những chiếc ghế ở mép phòng. Ngay cả sau khi cô chào đón họ tới bàn, họ vẫn ở lại ở chỗ ngồi của mình.

Sự việc này giúp Sandberg nhận ra một sự thật khó chịu rằng, ngoài việc đối mặt với các rào cản xã hội, phụ nữ còn phải chiến đấu với những trở ngại đến từ bên trong. Cô giải thích, phụ nữ phải đối mặt với hội chứng “kẻ mạo danh” (Imposter Syndrome). Người có hội chứng này thường tự thuyết phục rằng, họ không thông minh, sáng tạo hay tài năng như thực tế, họ thậm chí chờ đợi người khác phát hiện ra sự kém cỏi của mình.

Do vậy, phụ nữ thường quy cho sự thành công của mình là do các yếu tố bên ngoài như sự may mắn, có người giúp đỡ, hoặc họ đã làm việc chăm chỉ. Trong mọi trường hợp, họ giảm khả năng của bản thân mình.

Theo tác giả, phụ nữ cần phải tự tin hơn. Để thành công, người ta phải nắm bắt cơ hội. Cơ hội thì hiếm khi được xuất hiện nên phụ nữ cần phải nắm bắt và chắt chiu mọi cơ hội.

Chương 3: Thành công và yêu quý

Trong cuốn sách “Dấn Thân” (Lean In), tác giả đã so sánh nhận thức của người đàn ông và người phụ nữ ở chỗ làm qua một thí nghiệm cụ thể do 2 giáo sư Frank Flynn, Giáo sư Trường Kinh doanh Columbia và Cameron Anderson, giáo sư Đại học New York thực hiện.

Theo đó, Flynn và Anderson giao cho một số sinh viên của họ đọc một câu chuyện có thật về nhà đầu tư mạo hiểm Heidi Roizen – một nữ doanh nhân. Nửa sau sinh viên đọc một câu chuyện tương tự nhưng tên “Heidi” được đổi thành “Howard” (nam).

Sau đó, các sinh viên đã phải chia sẻ ấn tượng của họ. Mặc dù thừa nhận năng lực của cả Heidi và Howard nhưng các sinh viên vẫn thích Howard hơn. Không giống như anh ta, Heidi được mô tả là ích kỷ và là người mà họ sẽ không thuê hoặc muốn làm việc cùng.

Như vậy, một kết luận rõ ràng rằng: Đàn ông thành đạt được yêu thích còn phụ nữ thành công thì không.

Một lần nữa chúng ta thấy vấn đề ở đây là những khuôn mẫu. Phụ nữ được kỳ vọng là người chăm sóc và nhạy cảm về bản chất. Điều này thì Heidi đã vi phạm khuôn mẫu đó và hành động như một người đàn ông. Kết quả là mọi người không thích cô ấy.

Điều này dẫn đến nhiều vấn đề hơn, như phụ nữ sẽ cảm thấy rằng thành công của họ có thể bị phản đối và họ ngại yêu cầu thăng chức. Tương tự như vậy, phụ nữ không thương lượng cho chính mình. Đối với phụ nữ, đàm phán giống như “cố gắng vượt qua bãi mìn bằng giày cao gót”.

Để làm cho mọi việc trở nên dễ dàng hơn khi bào chữa cho chính mình, Sandberg đề xuất 2 điều như sau:

  • Thứ nhất, dùng “chúng tôi” thay vì “tôi”. Ví dụ thay vì nói “Tôi đã có một năm tuyệt vời”, thì hãy nói “chúng ta đã có một năm tuyệt vời”. Như vậy yêu cầu của bạn sẽ được đón nhận tốt hơn.
  • Thứ hai, hợp lý hóa yêu cầu của bạn. Đề cập đến việc bạn đã được động viên bởi một người quản lý cấp cao (“Quản lý của tôi gợi ý tôi nên trao đổi với bạn về bảo hiểm của mình”), hoặc rằng các tiêu chuẩn ngành cho phép bạn đề xuất mức thù lao cao hơn.

Chương 4: Khung leo trèo thay thế chiếc thang

Sự nghiệp thường được so sánh với cái thang. Thế nhưng, phép ẩn dụ này có hạn chế về ý nghĩa rằng mọi người chỉ có thể di chuyển lên hoặc xuống, và chỉ có một cách để đến đỉnh.

Vậy nên, thay vì dùng phép ẩn dụ sự nghiệp với cái thang thì Sandberg đã sử dụng phép ẩn dụ về một khung leo trèo (a jungle gym). Một khung leo trèo cho phép bạn nghĩ ra nhiều cách, thử nghiệm nhiều con đường khác nhau để lên đến đỉnh. Bạn không cần phải lên kế hoạch cho sự nghiệp của mình từ đầu.

Sandberg đã giải thích, cách áp dụng “cách leo lên khung leo trèo” vào sự nghiệp của mình. Sau khi tốt nghiệp, cô có một ý tưởng về những gì cô muốn làm là muốn thay đổi thế giới. Công việc đầu tiên của cô là tại Ngân hàng Thế giới, nơi có sứ mệnh giảm nghèo đói toàn cầu.

Sau đó, cô bắt đầu làm việc tại Google và trở thành Giám đốc điều hành (COO) tại Facebook, nơi cô tin nó sẽ có sự tăng trưởng nhanh chóng và luôn mở cửa cho cơ hội.

Phụ nữ thường tránh rủi ro và chính điều này dẫn đến sự đình trệ. Phụ nữ thường tự giới hạn bản thân mình bằng cách chọn phương án an toàn và tránh né những thách thức. Khi các quản lý nữ thăng tiến, họ thường ở cùng công ty. Và khi họ nộp đơn xin việc, họ chỉ làm điều đó khi họ nghĩ rằng mình đáp ứng 100% tiêu chí – không giống như nam giới, họ sẵn sàng nộp đơn dù cho hồ sơ của họ chỉ đáp ứng 60% tiêu chí.

Carol Frohlinger và Deborah Kolb mô tả một hiện tượng như “Hội chứng Tiara” với niềm tin nếu bạn làm việc chăm chỉ thì sẽ có người chú ý và đội vương miện lên đầu bạn. Nhưng thực tế cuộc sống không như vậy. Bạn sẽ chỉ chiến thắng nếu dám thử thách bản thân, đề nghị được thăng chức và chấp nhận rủi ro.

Chương 5: Bạn có phải cố vấn của tôi

Sự cố vấn rất quan trọng cho sự phát triển nghề nghiệp. Cả nam giới và phụ nữ có người cố vấn đều có nhiều cơ hội được tăng lương hoặc được giao một công việc quan trọng hơn. Nhưng nếu nói với mọi người “hãy tìm một người cố vấn và bạn sẽ thành công” thì là một sai lầm, đặc biệt là phụ nữ.

Câu nói đó có thể dạy phụ nữ rằng họ phụ thuộc vào người khác. Giống như các cô gái trẻ thường tin chỉ cần chờ đợi một hoàng tử cưỡi bạch mã thì họ sẽ sống hạnh phúc mãi mãi. Hoặc phụ nữ trưởng thành sẽ tin rằng một khi họ tìm được một người cố vấn tốt thì họ sẽ xây dựng được một sự nghiệp vĩ đại.

Thực tế, để tìm được một người cố vấn vô cùng khó, chưa kể nếu bạn đề nghị một ai đó làm cố vấn cho mình sẽ tạo ra cảm giác không thoải mái và vô hình trung tạo áp dụng cho người được đề nghị. Kết quả bạn sẽ nhận được là “không”.

Thay vào đó, Sandberg đưa ra một cách giải quyết là bạn hãy trở nên xuất sắc để người cố vấn sẽ tìm thấy bạn. Theo nhiều nghiên cứu, mọi người sẽ đầu tư vào những người có tài năng và tiềm năng rõ ràng.

Đối với nhân viên cấp thấp, bạn chỉ cần dành một chút thời gian sau cuộc họp để nói lời cảm ơn và xin lời khuyên. Bằng cách này, họ sẽ quan tâm đến vấn đề của bạn. Hoặc một cách khác nữa là bạn có thể nhờ đồng nghiệp giúp đỡ. “Bạn bè… thực sự có thể đưa ra những lời khuyên hữu ích và cập nhật hơn… Đồng nghiệp cũng ở trong những chiến hào và có thể hiểu được những vấn đề mà cấp trên không hiểu”.

Chương 6: Tìm sự thật và nói lên sự thật

Sự trung thực rất quan trọng trong môi trường làm việc. Đó là cơ sở cho sự hiệu quả. Nhưng thực tế là để bảo vệ chính bản thân mình, người ta thường tránh sự trung thực ở chỗ làm.

Lý giải cho vấn đề này, tác giả đã đưa thực tế rằng nhiều công ty có cấu trúc phân cấp, nếu mọi người đưa ra một lời nhận xét trung thực thì sẽ ảnh hưởng tiêu cực đến cách cấp trên nhìn nhận họ.

Đối với phụ nữ, việc trung thực còn khó khăn hơn. Vì họ đã ở vị trí thấp hơn và phải đối mặt với nguy cơ bị gọi là người chơi trong đội không tốt hoặc đơn giản là bị so sánh với nam giới.

Để việc giao tiếp trở nên trung trực dễ dàng hơn đối với cả nam giới và phụ nữ, Sandberg đã đề xuất một số phương án như:

  • Hãy tìm điểm phù hợp nơi ý kiến ​​của bạn vừa tế nhị, vừa không trung thực một cách tàn nhẫn.
  • Hãy nhớ rằng không có sự thật tuyệt đối. Ý kiến ​​của bạn có vẻ là đúng nhất nhưng hãy để người khác bày tỏ ý kiến ​​của họ.
  • Hỏi trực tiếp. Đừng đoán định.
  • Đưa ra và nhận phản hồi. Nhưng hãy nhớ rằng phản hồi, giống như sự thật, nó không phải là tuyệt đối – đó là ý kiến ​​chủ quan dựa trên quan sát cá nhân. Nó có thể gây ra tổn thương nhưng điều đó vẫn tốt hơn là sự thiếu hiểu biết đầy hạnh phúc.

Sandberg cũng nhấn mạnh, chúng ta không nên đánh giá thấp tác động của cuộc sống cá nhân đối với nghề nghiệp. Cô tin rằng, việc chia sẻ cảm xúc và nói về tình huống cá nhân rất hữu ích – điều này có thể giải thích nhiều quyết định liên quan đến công việc.

May mắn thay, xu hướng lãnh đạo khuyến khích sự trung thực và không hoàn hảo. Và sự thay đổi này có lợi cho phụ nữ, những người thường bị cho là dễ xúc động thái quá.

Chương 7: Đừng từ bỏ trước khi chính thức rút lui

Khi rời khỏi nơi làm việc, phụ nữ hiếm khi đưa ra một quyết định lớn. Khi một phụ nữ dự định lập gia đình hoặc có con, cô ấy đã phải hy sinh và đáp ứng những điều mà theo quan điểm của họ, sau này sẽ cần thiết. Bằng cách này, cô ấy sẽ giữ mình lại và rời đi trước khi thực sự rời đi.

Điều này xảy ra như thế nào? Phụ nữ sẽ từ chối đảm nhận vai trò quản lý. Họ từ chối tìm kiếm đối tác kinh doanh. Nói cách khác, phụ nữ từ chối cơ hội.

Nhưng phụ nữ quên rằng bằng cách lập kế hoạch cho tương lai, họ vẫn còn thời gian để đạt được mục tiêu ở hiện tại. Ngay cả khi phụ nữ mang thai, họ vẫn còn 9 tháng để thực hiện kế hoạch của  mình. Do đó, thay vì lãng phí thời gian, phụ nữ có thể sử dụng nó một cách khôn ngoan để không phải quay lại một nơi làm việc có quá nhiều sự thay đổi.

“Những gì tôi đang bào chữa là thời gian để giảm bớt là khi cần nghỉ hoặc khi có thêm thành viên gia đình – không phải trước, và nhất định không phải nhiều năm trước. Các tháng và năm trước khi có con không phải là thời điểm để lùi lại, mà là thời điểm quan trọng để tận hưởng công việc.” – Trích dẫn sách.

Phụ nữ cũng nên có cách nhìn khác về việc chăm sóc trẻ. Vâng, chăm sóc một đứa trẻ vô cùng đắt đỏ. Nếu một người phụ nữ đã sinh con quay lại làm việc, tiền lương của cô ấy khó có thể trang trải được chi phí chăm sóc con cái, nhưng về lâu dài sẽ mang lại kết quả.

Nếu phụ nữ tiếp tục làm việc, thu nhập của họ có thể cao hơn nhiều. Vì vậy, Sandberg cho rằng sẽ rất hợp lý khi đo lường chi phí chăm sóc trẻ em dựa trên thu nhập trong tương lai chứ không phải hiện tại.

Chương 8: Bạn đời phải thật sự là bạn đời

Phân tích được thực hiện tại Hoa Kỳ cho thấy, những cặp vợ chồng mà cả hai đều có việc làm toàn thời gian, người phụ nữ vẫn phải chăm sóc con cái nhiều hơn 40% và việc nhà nhiều hơn 30% so với người đàn ông. Thế nhưng, đây là một sự lựa chọn và điều này có thể sắp xếp lại được.

Đối tác bình đẳng phải bình đẳng trong mọi việc. Phụ nữ phải được trao quyền nhiều hơn trong công việc và đàn ông phải được “trao quyền” nhiều hơn khi ở nhà.

Một thói quen sai lầm của người phụ nữ là giao việc cho chồng. Bởi vì trong trường hợp này, người đàn ông đang đóng vai trò là giúp đỡ chứ không phải chia sẻ trách nhiệm cùng người vợ.

Mặc dù, có ý kiến phổ biến rằng phụ nữ thành công là người độc thân và cô đơn. Thế nhưng thực tế lại cho thấy điều ngược lại, đa số các nữ lãnh đạo kinh doanh thành công đều có đối tác. Theo kết quả của một nghiên cứu năm 2007, nhiều phụ nữ có trình độ chuyên môn đã rời bỏ nơi làm việc vì chồng họ không tích cực tham gia chăm sóc trẻ và không giúp đỡ công việc nhà.

“Khi đến lúc ổn định cuộc sống, hãy tìm một người muốn có một người bạn đời bình đẳng. Một người cho rằng phụ nữ nên thông minh, có chính kiến ​​và đầy tham vọng. Một người coi trọng sự công bằng và kỳ vọng hoặc thậm chí tốt hơn là muốn chia sẻ phần việc của mình trong nhà”. Trích dẫn sách.

Dấn thân (Lean in) - Sheryl Sandberg: Phụ nữ, công việc và quyết tâm lãnh đạo

 

Chương 9: Hoang tưởng về người đa năng

Chúng ta không thể có tất cả. Việc hướng tới sự hoàn hảo trong mọi việc sẽ dẫn đến sự thất vọng và có thể dẫn đến việc bạn sẽ phải từ bỏ một trong những điều bạn cố gắng làm xuất sắc. Bạn có thể tiếp cận một cách khôn ngoan hơn bằng cách “hoàn thành hơn là hoàn hảo”.

Sandberg lưu ý rằng, bạn nên phân biệt giữa những điều cần thiết và không cần thiết để tiết kiệm thời gian. Tuy nhiên, mọi người thường làm việc quá sức vì họ sợ rằng nếu họ tận dụng cơ hội linh hoạt thì sẽ bị đánh giá là ít sự tận tâm trong công việc. Nhưng thực tế thì ngược lại.

Tác giả cũng cho rằng, công nghệ đôi khi khiến công việc trở nên kéo dài hơn. Chưa kể mọi người nhận được email công việc vào đêm khuya và điều đó làm mờ đi ranh giới giữa công việc và sự nghỉ ngơi.

Phụ nữ khó có thể đạt trạng thái “bình thường mới” trong một ngày, đặc biệt là các bà mẹ. Họ không có thời gian lên kế hoạch tại công ty và chắc chắn không thể thực hiện công việc khi ở nhà. Cách giải quyết duy nhất tác giả đề xuất là chấp nhận.

Chương 10: Hãy bắt đầu thảo luận

Tất cả chúng ta đều thiên vị. Có một thứ gọi là “điểm mù thiên vị”, đó là sự tự tin quá mức vào tính khách quan của chính mình khiến chúng ta không thể sửa chữa thành kiến. Điều này khiến mọi việc trở nên tồi tệ hơn. Kết quả là, tất cả chúng ta đều dễ bị thiên vị giới tính.

Chỉ ra sự thiên vị về giới tính là một trải nghiệm khó chịu. Nếu bạn đề cập đến sự thiên vị với ai đó, có thể họ sẽ không hài lòng với ý kiến của bạn và có thể phản đối hoặc tỏ ra phòng thủ.

Vậy chúng ta có thể làm gì để đối mặt với sự thiên vị giới tính? Sheryl Sandberg đưa ra một ví dụ từ Trường Kinh doanh Harvard. Năm 2010, Nitin Nohria được bổ nhiệm làm Hiệu trưởng và quyết định giảm bớt khoảng cách giữa sinh viên nam, nữ và sinh viên quốc tế.

Phó Trưởng khoa Moon và Giáo sư Frances Ferei dành một năm đầu tiên để nghiên cứu văn hóa trong trường, bao gồm việc thăm mỗi lớp học và thảo luận với sinh viên về những thách thức mà phụ nữ và sinh viên quốc tế phải đối mặt. Sau đó, họ thực hiện những điều chỉnh nhỏ như chú ý đến ngôn ngữ sử dụng và buộc sinh viên chịu trách nhiệm về hành vi của họ. Trong năm tiếp theo, họ khuyến khích sự hợp tác giữa những sinh viên thường không làm việc cùng nhau.

Kết quả là khoảng cách về hiệu suất giữa nam, nữ và sinh viên quốc tế đã giảm bớt. Tất cả các sinh viên nhận được sự công bằng và mức độ hài lòng chung của họ tăng lên. Như vậy, có thể thấy rằng sự thiên vị có thể được xử lý nhưng đòi hỏi bạn phải bắt đầu nói về nó.

Chương 11: Chung tay vì một thế giới bình đẳng

Nghe có vẻ lạ nhưng phụ nữ đang giữ quyền lực thường trở thành thách thức đối với những người phụ nữ khác cố gắng đạt được vị trí tương tự. Đó là một sự thật khó chịu khi phụ nữ bị đối xử mờ nhạt, bị hủy hoại và bị đánh giá thấp bởi những đồng nghiệp nữ khác.

Thậm chí có một thuật ngữ để mô tả hiện tượng này – “ong chúa” (queen bee) – thuật ngữ để mô tả những phụ nữ lãnh đạo sử dụng quyền lực để đẩy lùi những người đồng nghiệp nữ khác. Lý do cho hành vi này là để tự bảo vệ và thậm chí là cả sự phân biệt đối xử. Họ nghĩ nếu một phụ nữ chỉ trích một phụ nữ khác, cô ấy không thể thiên vị nhưng thực tế là có.

Trong mọi tình huống, Sandberg nhấn mạnh rằng, phụ nữ cần phải hỗ trợ lẫn nhau. Cô ấy khuyến khích các bà mẹ ở nhà không nên phán xét phụ nữ đi làm xa và ngược lại. Chúng ta cần học cách tôn trọng mọi quyết định và luôn ủng hộ lẫn nhau. Như cựu Ngoại trưởng Madeleine Albright từng nói: “Có một nơi đặc biệt dưới địa ngục dành cho những người phụ nữ không giúp đỡ những người phụ nữ khác”.

Không phải tất cả phụ nữ đều muốn trở thành lãnh đạo, nhưng sự đa dạng trong vai trò lãnh đạo có thể mang lại sự công bằng hơn cho tất cả phụ nữ. Điều này có nghĩa là giảm thiểu sự phân biệt đối xử giới tính và tăng cường linh hoạt trong các dịch vụ chăm sóc trẻ em và nghỉ phép dành cho cha mẹ. Điều này cũng tạo ra cơ hội để xây dựng một thế giới bình đẳng – một thế giới tốt đẹp hơn, được nâng cao nhờ vào những tài năng đã được khám phá và phát triển.

Kết luận

Cuốn sách “Dấn Thân” (Lean In) của Sheryl Sandberg khuyến khích phụ nữ chủ động trong sự nghiệp, đối mặt với thách thức và hỗ trợ nhau. Cuốn sách đề cập đến vấn đề đào tạo bản lĩnh, đối đầu với lo lắng và tạo cơ hội cho bản thân.

Sandberg đã thúc đẩy sự đoàn kết giữa phụ nữ, đồng thời đề xuất giải pháp để chấm dứt sự phân biệt đối xử giới tính. Với tầm ảnh hưởng sâu rộng, “Dấn Thân” là một nguồn động viên quan trọng cho sự phát triển cá nhân và cộng đồng phụ nữ.